Giữ cho chơi được
Đây là loại xấu hổ đời thường: đi lạc, gửi nhầm tin nhắn, giả vờ thuộc một bài hát. Không câu nào ở đây bắt cả phòng khai ra thứ mà sáng hôm sau họ sẽ thấy tiếc.
Nếu một câu không hợp với phòng thì bốc lại — chẳng mất gì cả, và đó chính là lý do đây là một cái nút chứ không phải một danh sách in sẵn.